Nhật Nguyệt

Tri thức / Tây phương

Human Design

Chiến lược và Nội quyền trong Human Design: cách hệ này bảo bạn ra quyết định, và nên hiểu tới đâu

Chia sẻ:
Bìa bài viết "Chiến lược và Nội quyền trong Human Design: cách hệ này bảo bạn ra quyết định, và nên hiểu tới đâu" thuộc chủ đề Human Design trên Nhật Nguyệt
TL;DR: Trong Human Design, Chiến lược là cách một type tương tác với thế giới để giảm lực cản, còn Nội quyền (Authority) là cơ chế bên trong mà hệ này cho là đáng tin để ra quyết định. Cả hai đều là quy ước nội bộ của hệ, không phải cơ chế sinh học đã được kiểm chứng, nên nên dùng như công cụ tự quan sát thay vì kim chỉ nam tuyệt đối.

Human Design là gì, và Chiến lược với Nội quyền nằm ở đâu trong hệ?

Human Design là một hệ thống tự nhận là "khoa học tự thấu hiểu" (holistic self-knowledge system), do Alan Robert Krakower công bố năm 1992 dưới bút danh Ra Uru Hu, sau một trải nghiệm được ông mô tả là huyền bí vào năm 1987. Wikipedia xếp nó vào nhóm pseudoscience, và ghi nhận rằng nó pha trộn chiêm tinh, Kinh Dịch, Kabbalah Do Thái, triết học Vệ Đà và vật lý hiện đại. Nhà thần học J. R. Hustwit gọi đây là một "dự án xuyên tôn giáo" với quy mô đáng kinh ngạc, tổng hợp từ bảy truyền thống trở lên.

Trong cấu trúc của hệ, hai khái niệm Chiến lược (Strategy) và Nội quyền (Authority) là phần được dùng nhiều nhất trong thực hành hằng ngày. Chúng không đứng riêng mà gắn chặt với type (loại năng lượng) và các trung tâm năng lượng trong bodygraph. Nói gọn: type quyết định bạn có Chiến lược nào, còn cấu hình các trung tâm quyết định bạn có Nội quyền nào.

Bài này theo quy ước trình bày của Human Design khi mô tả các khái niệm nội bộ của nó, đồng thời nói rõ chỗ đâu là quy ước của hệ và đâu là điều có thể kiểm chứng độc lập.

Chiến lược trong Human Design chính xác là gì?

Chiến lược là một kiểu hành vi được hệ cho là "tự nhiên" với cách vận hành của một aura, nhằm giảm lực cản khi tương tác với người khác và với hoàn cảnh. Nó không phải mục tiêu sống, cũng không phải lời khuyên đạo đức, mà là một mô tả về cách type đó được cho là vào việc thuận dòng nhất.

Theo Wikipedia, Human Design chia con người thành bốn type năng lượng: Manifestor, Generator, Projector và Reflector, đôi khi thêm type lai Manifesting Generator thành type thứ năm. Mỗi type có Chiến lược tương ứng. Bốn Chiến lược thường được nhắc là:

  • Manifestor: Khởi xướng rồi thông báo (Inform)
  • Generator và Manifesting Generator: Chờ để đáp lại (Respond)
  • Projector: Chờ được mời (Wait for the invitation)
  • Reflector: Chờ một chu kỳ trăng (Wait a lunar cycle)

Điểm chung của cả bốn là chúng đều xoay quanh việc ai khởi xướng, và khởi xướng lúc nào. Manifestor được cho là người mở màn, nhưng cần thông báo trước để người xung quanh không bị đẩy vào thế bị động. Generator được cho là mạnh nhất khi phản hồi một điều gì đó đã xuất hiện, chứ không phải tự dựng lên từ hư không. Projector được cho là nhận được sự công nhận tốt nhất khi có lời mời thật, thay vì tự đề nghị. Reflector, type hiếm nhất, được khuyên đi qua trọn một chu kỳ khoảng 28 ngày trước khi chốt.

Vì sao "chờ" lại được xem là chiến lược, chứ không phải sự thụ động?

Vì trong logic của hệ, "chờ" ở đây là chờ đúng tín hiệu, không phải chờ vô định. Generator chờ một điều gì đó đến và cơ thể có phản ứng muốn/không muốn. Projector chờ sự công nhận từ bên ngoài. Đây là một dạng phân biệt giữa hành động có căn cứ và hành động vì áp lực. Cần nói rõ: đây là diễn giải nội bộ của Human Design, không phải kết luận từ nghiên cứu tâm lý học.

Nội quyền (Authority) là gì và khác Chiến lược ở chỗ nào?

Nội quyền là cơ chế bên trong mà Human Design cho là nơi bạn nên dựa vào để ra quyết định. Nếu Chiến lược trả lời câu hỏi "tôi nên vào cuộc thế nào", thì Nội quyền trả lời câu hỏi "tôi lấy gì làm căn cứ để chốt".

Có một điểm rất dễ nhầm: Nội quyền không phải là lý trí, và trong nhiều trường hợp hệ còn khuyên đừng lấy lý trí làm trọng tài cuối cùng. Nội quyền được xác định bởi trung tâm nào trong chín trung tâm năng lượng đang "được định nghĩa" (defined) và đóng vai trò chủ đạo trong cấu hình của một người. Các dạng Nội quyền thường được nhắc gồm:

  • Nội quyền Cảm xúc (Emotional): đi qua sóng cảm xúc theo thời gian rồi mới chốt
  • Nội quyền Bản năng/Tạng (Sacral): phản hồi tức thời ở vùng bụng dưới
  • Nội quyền Lá lách (Splenic): tín hiệu tức thời, lặng, thường chỉ đến một lần
  • Nội quyền Bản ngã (Ego/Heart): dựa trên ý chí và điều thực sự muốn
  • Nội quyền Tự ngã (Self/G): dựa trên việc nói ra thành lời để nghe chính mình
  • Nội quyền Ngoại cảnh (Mental/Environmental): không có nội quyền cá nhân, cần môi trường và người đối thoại
  • Nội quyền Mặt trăng (Lunar) với Reflector: chờ trọn chu kỳ trăng

Vì sao hệ này tách Chiến lược và Nội quyền ra làm hai?

Vì theo hệ, biết mình nên hành động kiểu gì vẫn chưa đủ; còn phải biết lấy tín hiệu nào làm căn cứ. Một Projector có Nội quyền Lá lách và một Projector có Nội quyền Cảm xúc sẽ được khuyên chốt quyết định theo hai nhịp rất khác nhau, dù Chiến lược chung vẫn là chờ được mời.

Bảng đối chiếu Chiến lược và Nội quyền theo từng type

TypeChiến lượcNội quyền thường gặpChủ đề "không phải tôi" (Not-Self)
ManifestorKhởi xướng rồi thông báoCảm xúc hoặc Lá lách hoặc Bản ngãGiận dữ
GeneratorChờ để đáp lạiTạng (Sacral) hoặc Cảm xúcThất vọng
Manifesting GeneratorChờ để đáp lại, rồi thông báoTạng hoặc Cảm xúcThất vọng và giận
ProjectorChờ được mờiLá lách, Cảm xúc, Tự ngã hoặc Ngoại cảnhCay đắng
ReflectorChờ một chu kỳ trăngMặt trăng (Lunar)Thất vọng

Bảng này là cách hệ tự phân loại, không phải một bảng tra cứu khoa học. Nó hữu ích ở chỗ gom lại một chỗ những gì Human Design nói, để người đọc thấy toàn cảnh thay vì nhặt từng mảnh rời.

Cơ chế mà Human Design viện dẫn để giải thích hai khái niệm này

Human Design dựa trên hai thứ nền: bodygraph và chín trung tâm năng lượng.

Bodygraph là một dạng lá số, trong đó 64 quẻ của Kinh Dịch được đặt ở nhiều vị trí trên cơ thể, đôi khi được vẽ trong một mandala phủ lên 12 cung hoàng đạo. Theo Wikipedia, bodygraph hiển thị các hành tinh theo một kiểu horoscope, và cho biết trung tâm nào "được định nghĩa", nghĩa là vận hành ổn định và đáng tin theo cách nói của hệ.

Chín trung tâm này là một biến thể của ý tưởng luân xa (chakra). Cần đặt đúng bối cảnh: luân xa trong các truyền thống Ấn Độ là công cụ hỗ trợ thiền định, được mô tả như trung tâm năng lượng tâm linh trong "thể vi tế" (subtle body). Các văn bản Phật giáo thời trung cổ từ thế kỷ 8 CN nhắc bốn hoặc năm luân xa, còn nguồn Hindu có nhiều con số khác nhau; biến thể bảy luân xa quen thuộc nhất đến từ cuốn The Serpent Power của Sir John Woodroffe năm 1919. Cách nhìn phương Tây hiện đại coi luân xa là trung tâm năng lượng có thật nhưng thuộc dạng bí truyền, bắt đầu từ H. P. Blavatsky và các nhà Thông thiên học thập niên 1880, rồi được định hình thêm bởi Woodroffe và cuốn The Chakras của Charles W. Leadbeater năm 1927. Màu cầu vồng và hàng loạt tương ứng với chiêm tinh, đá quý, Kabbalah, Tarot đều được thêm vào sau này.

Nói cách khác, Human Design lấy một khái niệm bí truyền đã được tái cấu trúc nhiều lần ở phương Tây, rồi ánh xạ nó lên một lá số chiêm tinh trộn Kinh Dịch. Đó là lý do hệ này được xếp là pseudoscience: chuỗi suy luận có tính biểu tượng và tự tham chiếu, không có cơ chế kiểm chứng độc lập.

Kinh Dịch đóng vai trò gì trong Chiến lược và Nội quyền?

Kinh Dịch là nguồn cấu trúc cho 64 cửa (gates) trong bodygraph. Theo Wikipedia, Kinh Dịch hay Yijing là văn bản bói toán cổ của Trung Quốc, khởi đầu là sổ tay bói thời Tây Chu (khoảng 1000 đến 750 TCN), về sau chuyển thành văn bản vũ trụ luận với các bình chú triết học gọi là Thập Dực. Từ thế kỷ 2 TCN nó nằm trong Ngũ Kinh, và trở thành nền tảng cho thực hành bói toán khắp Đông Á trong nhiều thế kỷ.

Đơn vị cơ bản của Kinh Dịch là quẻ (hexagram), gồm sáu vạch xếp chồng, mỗi vạch hoặc liền hoặc đứt. Sáu mươi tư quẻ khả dĩ tạo thành hệ thống tra cứu, sắp theo trật tự gọi là King Wen sequence. Cách gieo quẻ truyền thống dùng cỏ thi, thao tác trên một bó khoảng 50 cây để ra các số từ 6 đến 9.

Human Design không dùng Kinh Dịch để gieo quẻ. Nó mượn 64 quẻ như một bộ khung 64 đơn vị ý nghĩa, rồi gán chúng vào các vị trí trên bodygraph theo giờ sinh. Đây là một cách tái sử dụng khá tự do, và là điểm mà giới phê bình thường chỉ ra: cấu trúc Kinh Dịch bị tách khỏi ngữ cảnh bói toán và triết học gốc của nó.

Đối chiếu với luân xa và "thể vi tế"

Cần phân biệt rõ ba lớp khái niệm thường bị trộn:

  • Luân xa trong truyền thống Ấn Độ: công cụ hỗ trợ thiền định, số lượng thay đổi theo truyền thống, từ bốn đến bảy, cá biệt có tài liệu nói tới 88.000 luân xa trong thể vi tế.
  • Luân xa trong Thông thiên học và huyền học phương Tây: được coi là trung tâm năng lượng có thật, gắn màu sắc và tương ứng với nhiều hệ khác.
  • Chín trung tâm trong Human Design: một hệ riêng, không đồng nhất với bảy luân xa, dù chịu ảnh hưởng của dòng tư tưởng thứ hai.

Trong các truyền thống Ấn Độ, luân xa được cho là nằm dọc theo cột sống, nối bằng các kênh dọc, và hành giả tiến từ luân xa thấp lên luân xa cao nhất nở ở đỉnh đầu. Ở truyền thống Hindu gọi là Kundalini, ở Phật giáo Tây Tạng gọi là Candali hay Tummo. Điểm đáng chú ý: luân xa được mô tả là có vị trí nhưng không có nút thần kinh xác định và không có kết nối giải phẫu chính xác. Đây là mô tả của chính các truyền thống, và cũng là lý do khái niệm này không thể kiểm chứng bằng giải phẫu học.

Tranh chấp bản quyền: một dấu mốc đáng biết

Một chi tiết ít được nhắc nhưng quan trọng với người muốn tìm hiểu nghiêm túc: ngày 3 tháng 6 năm 2020, Tòa án Florence ra lệnh rằng không thể có bản quyền đối với hệ thống Human Design.

Bối cảnh: Human Design Italia, một hiệp hội tự nhận giữ bản quyền độc quyền tại Ý và với tiếng Ý dựa trên giấy phép từ công ty Jovian Archive của Krakower, đã kiện nhà xuất bản Terra Nuova sau khi cuốn Human Design – Scopri la Tua Vera Natura của Chetan Parkyn ra mắt tháng 6 năm 2019. Tòa cho rằng nguyên đơn không đưa ra được bằng chứng nắm độc quyền với "hệ thống Human Design" hay các giáo lý của nó. Các giáo lý này gồm ý tưởng, quy trình và phương pháp biểu đạt có thể được thảo luận, tham chiếu và minh họa tự do bởi người không phải tác giả, mà không cấu thành vi phạm quyền sở hữu trí tuệ. Cũng không cần được một trường phái hay người sáng lập cho phép.

Nguyên tắc được viện dẫn, vốn có trong luật Hoa Kỳ và được Công ước Berne chấp nhận cho mọi nước thành viên gồm cả Ý, khẳng định không thể công nhận bản quyền với "một ý tưởng, quy trình, tiến trình, hệ thống, phương pháp vận hành, khái niệm, nguyên lý hay phát hiện, bất kể hình thức mô tả". Từ đó: nếu Krakower không thể giữ bản quyền chung với các ý tưởng của mình, thì ông cũng không thể chuyển giao quyền đó cho người khác.

Với người đọc, hệ quả thực tế là: bạn có thể đọc, viết, so sánh và phê bình Human Design mà không cần xin phép bất kỳ trường phái nào. Điều này đặc biệt quan trọng vì nhiều cộng đồng Human Design hoạt động theo mô hình chứng nhận có phí, và người mới dễ tưởng rằng phải qua một khóa học chính thống mới được nói về nó.

Nên hiểu Chiến lược và Nội quyền tới đâu?

Đây là phần cần nói thẳng.

Human Design không có bằng chứng thực nghiệm cho các tuyên bố của nó. Type, Chiến lược, Nội quyền, chín trung tâm đều là cấu trúc biểu tượng, không phải biến số đo được. Không có nghiên cứu độc lập nào trong nguồn tham khảo của bài này xác nhận rằng một Projector chờ được mời sẽ có kết quả tốt hơn người không chờ.

Điều hệ này làm được, ở mức hợp lý, là tạo ra một ngôn ngữ để tự quan sát. "Tôi đang hành động vì áp lực hay vì phản hồi thật" là câu hỏi có ích, bất kể bạn có tin vào bodygraph hay không. "Tôi cần thời gian đi qua cảm xúc trước khi chốt" cũng là một nhắc nhở hợp lý với nhiều người, và nó trùng với lời khuyên quản lý quyết định trong tâm lý học ứng dụng, dù Human Design không dẫn nguồn từ đó.

Điều hệ này không làm được là thay thế chẩn đoán y tế, tư vấn tài chính, hay quyết định pháp lý. Không nên dùng Nội quyền để trì hoãn một quyết định y tế cần làm ngay, và không nên dùng Chiến lược để biện minh cho việc không chịu trách nhiệm về hậu quả.

Có nên coi Chiến lược là bắt buộc?

Không. Các phái trong cộng đồng Human Design không hoàn toàn thống nhất về mức độ ràng buộc của Chiến lược. Có nhánh nhấn mạnh thực hành nghiêm ngặt, coi việc không theo Chiến lược là nguồn gốc của chủ đề "không phải tôi". Có nhánh xem nó như gợi ý mềm, dùng để tham khảo. Bài này trình bày cả hai cách hiểu và không chọn thay người đọc.

Có nên coi Nội quyền là "giọng nói thật" của mình?

Đây là cách diễn đạt phổ biến trong tài liệu Human Design, nhưng nó dễ bị hiểu thành một tuyên bố về bản chất con người. Cách hiểu an toàn hơn: Nội quyền là một nhãn do hệ gán, dùng để nhắc bạn chú ý tới một kênh thông tin cụ thể (cảm xúc, phản xạ cơ thể, trực giác tức thời, ý chí, lời nói, môi trường). Giá trị của nó nằm ở việc nó buộc bạn phân biệt các kênh đó, chứ không nằm ở việc nó đúng về mặt khoa học.

Tóm lại

Chiến lược và Nội quyền là hai khái niệm trung tâm của Human Design: một cái nói về cách vào cuộc, một cái nói về căn cứ để chốt. Cả hai đều là quy ước nội bộ của một hệ được xếp là pseudoscience, ra đời năm 1992 từ một tác giả duy nhất, pha trộn chiêm tinh, Kinh Dịch, Kabbalah, triết học Vệ Đà và vật lý hiện đại. Chúng có thể hữu ích như một khung tự quan sát, miễn là người dùng biết rõ mình đang dùng một khung biểu tượng, không phải một cơ chế đã được kiểm chứng. Và như phán quyết của Tòa án Florence năm 2020 đã xác nhận, không ai độc quyền được với hệ thống này, kể cả người sáng lập.

Câu hỏi thường gặp

Chiến lược và Nội quyền trong Human Design khác nhau thế nào?

Chiến lược là kiểu hành vi được hệ cho là thuận với cách vận hành của một type, ví dụ Generator chờ để đáp lại hay Projector chờ được mời. Nội quyền là cơ chế bên trong mà hệ cho là nên dựa vào để ra quyết định, ví dụ Nội quyền Cảm xúc đi qua sóng cảm xúc theo thời gian, hay Nội quyền Lá lách phản hồi tức thời. Chiến lược trả lời câu hỏi vào cuộc thế nào, Nội quyền trả lời câu hỏi lấy gì làm căn cứ để chốt.

Human Design có phải khoa học không?

Không. Wikipedia xếp Human Design vào nhóm pseudoscience, tức khoa học giả. Hệ này do Alan Robert Krakower công bố năm 1992 dưới bút danh Ra Uru Hu, pha trộn chiêm tinh, Kinh Dịch, Kabbalah, triết học Vệ Đà và vật lý hiện đại. Các khái niệm như type, chín trung tâm hay Nội quyền là cấu trúc biểu tượng, không có cơ chế kiểm chứng độc lập.

Có cần xin phép trường phái nào để viết hay dạy về Human Design không?

Không. Ngày 3 tháng 6 năm 2020, Tòa án Florence ra lệnh rằng không thể có bản quyền đối với hệ thống Human Design. Tòa lập luận rằng ý tưởng, quy trình và phương pháp biểu đạt có thể được thảo luận, tham chiếu và minh họa tự do mà không cần tác giả hay trường phái cho phép. Nguyên tắc này dựa trên luật Hoa Kỳ và được Công ước Berne chấp nhận cho mọi nước thành viên.

Bài viết liên quan

Nguồn tham khảo

  1. Human Design - Wikipedia
  2. Chakra - Wikipedia
  3. I Ching - Wikipedia
#humandesign#chiếnlược#nộiquyền#raquyếtđịnh#pseudoscience#tay-phuong